Phân tích bài thơ Cây Dừa của Trần Đăng Khoa (Bài 3)

Nhấn vào đây để tải về
Nhắn tin cho tác giả
Báo tài liệu sai quy định
Xem toàn màn hình
Mở thư mục chứa tài liệu này
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Xuân Hiến (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:58' 04-04-2011
Dung lượng: 13.7 KB
Số lượt tải: 1717
Số lượt thích: 1 người (Hoàng Xuân Hiến)


KIỂM TRA
Môn : Văn học
Điểm Lời phê của thầy cô giáo








Đề bài :
Anh (chị) hãy phân tích bài thơ Cây Dừa của nhà thơ Trần Đăng Khoa.
Bài làm :
Trải qua mấy ngàn năm xây dựng và giữ nước nên văn học Việt Nam đã có những bước phát triển nhất định, trong đó phải kể đến nền văn học thiếu nhi- chiếc nôi nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ. Đã có rất nhiều nhà văn, nhà thơ để lại cho kho tàng văn học thiếu nhi những tác phẩm xuất sắc trong đó không thể không nói đến nhà thơ Trần Đăng Khoa, anh đã để lại cho các em thiếu nhi nhiều tập thơ hay như : Góc sân và khoảng trời, từ góc sân nhà em và cũng chính từ hai tập thơ này mà anh được coi là thần đồng thi ca và là nhà thơ mục đồng. Tập thơ góc sân và khoảng trời của Trần Đăng Khoa đã đựơc trao tặng giải thưởng nhà nước đợt I về văn học nghệ thuật, trong tập thơ này ta không thể không nhắc đến bài thơ Cây dừa đã được đưa vào trong chương trình tiểu học lớp 2 tập II. Bài thơ là sự cảm nhận tinh tế, sinh động của nhà thơ về hình ảnh cây dừa.
Cây dừa xanh toả nhiều tàu
Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng.
Thân dừa bạc phếch tháng năm,
Quả dừa - Đàn lợn con nằm trên cao.

Đêm hè hoa nở cùng sao,
Tàu dừa- chiếc lược chải vào mây xanh.
Ai mang nước ngọt, nước lành,
Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa.
Tiếng dừa làm dịu nắng trưa,
Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo.
Trời trong đầy tiếng rì rào,
Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra.
Đứng canh trời đất bao la
Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi.
Tám câu thơ đầu miêu tả cây dừa, lời thơ miêu tả dí dỏm, đáng yêu, ngộ nghĩnh, từng bộ phận của cây dừa được tác giả vẽ lên dịu dàng, sinh động.
"Cây dừa xanh toả nhiều tàu
Dang tay đón gió gật đầu gọi trăng "
Hình ảnh những tàu dừa toả ra nhiều phía như những bàn tay giang ra đón lấy những cơn gió nhẹ của đất trời, gió khẽ lùa qua khe lá làm cho tàu dừa đung đưa về nhiều hướng cùng với đó là hình ảnh cây dừa khẽ nghiêng mình cúi xuống gật đầu gọi trăng, động tác như con người hoạt động vui chơi hoà mình vào thiên nhiên như con người. Trong câu thơ thứ hai này Trần Đăng Khoa đã sử dụng biện pháp nhân hoá giản dị ăn khớp với việc miêu tả nhịp thơ và vần thơ.
"Thân dừa bạc phếch tháng năm
Quả dừa - đàn lợn con nằm trên cao"
Hình ảnh cây dừa hiên ngang đứng canh trời đất bao là khoác trên mình tấm áo "bạc phếch" theo tháng năm cùng với đó là hình ảnh quả dừa như đàn lợn con nằm trên cao, chúng được xếp lại gần với nhau theo từng chùm quả nào quả nấy cũng đều điệu như nhau.
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè hình ảnh cây dừa vẫn hiện lên một cách sinh động đầy sức sống, hoà vào đêm trời đầy sao lấp lánh là hình ảnh những bông hoa dừa đang toả hương đua nhau nở:
" Đêm hè hoa nở cùng sao
Tàu dừa - chiếc lược trải vào mây xanh"
Tàu dừa không chỉ được ví như những bàn tay giang ra đón gió mà nó còn được tác giả nói đến như những chiếc lược trải vào mây xanh, bằng nghệ thuật so sánh câu thơ càng trở nên cân đối làm tăng giá trị gợi hình , gợi cảm về cây dừa. Tiếp đó tác giả tự hỏi
"Ai mang nước ngọt, nước lành
Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa"
Trong hai câu thơ hình ảnh quả dừa được Trần Đăng Khoa miêu tả như những hũ rượu đựng đầy nước ngọt nước lành trên cao.
Tám câu thơ trên nhà thơ đã sử dụng biện pháp miêu tả kết hợp với nhân hoá vẽ nên một hình ảnh cây dừa sinh động tràn đầy sức sống giữa đất trời mùa hè, bên cạnh đó tác giả còn sử dụng biện pháp nhân hoá các từ chỉ hoạt động của con người như: gật đầu, gọi trăng, bạc phếch.
Sáu câu thơ còn lại là hình ảnh cây dừa với thiên nhiên.
“Tiếng dừa làm dịu nắng trưa
Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo.”
Tiếng dừa như làm dịu cái nóng oi ả của mùa hè "Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo" coi gió như người bạn chi âm, chi kỉ tới vui chơi, múa reo cùng các em nhỏ.
Đứng giữa trời đất trong xanh ta như nghe thấy tiếng rì rào của những tàu dừa khi gió thổi đến, đó như tiếng hát đánh